Mười tháng sau chuyến đi, chúng tôi thành vợ thành chồng. Mười chín tháng sau chuyến đi, chúng tôi thành bố, thành mẹ. Đó là câu chuyện về chuyến đi đã làm thay đổi cuộc đời tôi.
Hồi chưa biết tới rừng rú và chỉ si mê trong những du lịch được sắp sẵn, tôi đã nghe ông thầy tôi, một “người rừng” sống giữa TP khuyên rằng: Này, đi rừng thú vị lắm. Đôi nào chỉ cần hơi thinh thích nhau là sẽ yêu nhau liền. Còn đôi nào từng yêu nhau thì sau này có xa nhau cũng không thể nào quên nhau được.
mở đầu những chuyến đi từ nhị ả phụ nữ phiêu lãng. Tôi, một người luôn mang trong mình sự ngán ngẩm và não nùng của nhiều cảm xúc đan xen khó tả, luôn muốn phá bung những rào cản của xã hội. Ả kia, những mối tình không níu giữ nổi bằng những chuyến tìm hiểu. Ả đi như một con điên, đi tới mức rồ dại, tới mức nhiều khi quên chính cả quý khách dạng thân mình.
Ả gặp tôi khi tôi vừa lang thang 2 tuần ở TP HCM. Hất cằm: "Đi ngược dòng sông Mã bằng đường bộ không? Có xế rồi. Ôm đã có nhị “em” xếp lịch. Nhưng nếu gái thích, chị loại thẳng. Cho gái lên luôn. Xế hơi bị ngon nhé! Cao to, đẹp giai. Mới ở nước ngoài về".
tự nhiên hoang vu trên đường tre Suối Muống.
Cao to ư? Đẹp trai ư? Điều đó tôi chẳng quan tâm. Những mối tình trải qua tôi đã quá nhọc mệt khiến trái tim tôi như một miếng bánh bị gián gặm nham nhở. Tôi chỉ muốn có một chuyến đi cho nhẹ lòng. Ôi làm sao cho quên sự đời! Chỉ đơn giản là thế.
Xế - người nhưng mà tôi không ngờ sẽ là chồng và phụ vương của con gái tôi - là một chàng thanh niên cao lớn, người hơi đậm cùng chiếc răng khểnh khá duyên. Hình ảnh trước tiên níu giữ tôi duy nhất chỉ là như thế. Chúng tôi gặp nhau trong một quán nước để thống nhất chuyện đi lại. Tôi ném phịch tờ báo xuống trước mặt gã, bảo: "Đọc báo đi". Rồi khinh khỉnh chúi mũi vào đó, mặc kệ người sắp đèo mình mặt buồn tiu nghỉu.
Xế đèo tôi có cái lưng to quý khách dạng như con trâu, mặc chiếc áo màu ghi xám. Tôi ngồi đằng sau, tóc nhuộm đỏ đã phai chuyển sang màu vàng sẫm. Xe bên này: Tôi – 1983; xế 1979. Xe bên kia, ả - 1978; xế 1983. Một sự lệch pha đầy đáng tiếc.
Cung đường của chúng tôi lần này là cung đường nhưng mà mọi phe phái du lịch đều “chê”. Người nào đi du lịch thuần túy thì hẳn là chê rồi còn những dân “phượt” sành điệu cũng chẳng coi là đáng để thử thách vô lăng. Cụ thể: đường Hà Nội - Hòa Bình - Mai Châu - Co Lương, rồi rẽ tại chợ, sau đó đi hết qua quý khách dạng này quý khách dạng kia, và điểm dừng chân là Mường Lát. Chỉ đơn giản vậy thôi.
Đoạn đường rẽ từ Co Lương là đoạn vừa ngập sau cơn mưa. Chưa kịp khô, đường nhão nhoẹt bùn. Từng tảng bùn ngoạm vào bánh xe như muốn nuốt trộng. Vừa vào vấp ngã rẽ, xế đột ngột xòe ngay một vòng 180 độ. Ôm ngồi sau lưng nhanh người, nhảy phắt xuống đường, cười sảng khoái.
Những em gầy xíu dân tộc với ánh mắt không thể quên.
Những quý khách dạng làng bình dị trước tiên lướt qua và những rừng tre trước tiên cũng xuất hiện trước mắt đoàn khách hiếu kỳ. Suốt dọc đoạn đường độc đạo đang nhỏ dần là những rừng tre ngút ngàn và bên kia sông Mã cũng một màu xanh của những cánh rừng tre. Ánh nắng sớm xuyên qua những tán tre rậm rạp, vẽ những đường ánh sáng xuống đoạn đường đất đỏ.
Một ngày vất vả nhưng mà không được mãn nhãn. Trời mùa hè nóng như đổ lửa, mồ hôi nhễ nhại, đường đi vất vả. Bữa tối dừng tạm tại một ngôi nhà bán bánh kẹo ven đường. Rau mùng tơi, trứng rán và dưa chuột chẻ là ba món duy nhất. Nhưng vẫn thấy ngon đáo để. Lần trước tiên, tôi được biết tới vị của hạt xẻn nướng, ớt nướng giã cùng ớt hột. Thơm hắc hắc, vị thơm đúng kiểu miền núi. Món chấm này thường được điểm thêm cùng món gà luộc hay thịt lợn nướng.
Đêm. Chúng tôi xin ngủ trọ tại một gia đình trẻ ở xã Trung Sơn. Chồng là cán bộ xã, vợ là giáo viên. nhị vợ chồng mới có một cháu nhỏ chưa đầy 1 tuổi. Cuối ngày, tôi và anh quý khách 83 cùng tuổi ngồi tán phét ngoài hiên nhà. Xế tôi cùng ả kia thì thầm cùng chủ nhà. Đối với tôi, ngày trước tiên trải qua tầm thường không có gì khác lạ. Giữa tôi và xế vẫn có một khoảng cách trắng xóa.
Nhưng sang ngày thứ nhị, chúng tôi đã bắt được nhau những tín hiệu đáng kể. Xế tôi tuy lần trước tiên đi “phượt”, nhưng rất tháo vát và chịu thương chịu khó, vô lăng cũng đằm. Tôi ngồi sau xế sướng hơn ả kia ở chỗ, nhiều đoạn khó xế vẫn trụ vững được trên yên. Còn xế 83 kia vấp ngã xòe, khiến ả hơi tẹo phải nhảy phóc xuống đất, đỡ, ẩn, ủn đít xe. Tôi mở đầu luyên thuyên thì thầm. Từ đó biết được không nhiều thì ít về anh chàng này: Đó là một người nhiệt tình, thật tâm, cởi mở, có nhiều thị hiếu những cũng có một quá khứ nhiều khúc khủyu. Tôi gọi đùa xế là “Nghé”. Giữa chúng tôi đã có một sự gắn kết ngầm. Qua con suối rửa mặt, tôi lấy khăn màu xanh vắt ướt sũng, sau đó đặt lên cổ xế để chữa nóng.
Đường đẹp thế, tới xe còn yêu nhau.
Vượt lên đỉnh con dốc cao, tự nhiên hùng vĩ khiến quý khách có cảm giác đang chạm tay tới mây. Đoạn đường men chân núi có bề ngang chừng ba mươi cm là nguy hiểm nhất. Dưới chân cát trượt. Chúng tôi chơi vơi giữa một bên là núi, một bên vực thẳm sâu, dòng sông Mã đỏ ngầu chảy cuồn cuộn phía dưới. Mồ hôi bám rịn nhỏ giọt trên từng khuôn mặt vì căng thẳng và vì cái nắng gay gắt của buổi trưa hè. Những ánh mắt đầy ngạc nhiên khi thấy đoàn xe chúng tôi chạy qua. Những em gầy xíu dân tộc với ánh mắt thu hút của con thú hoang dại. Những loài người này chẳng biết gì tới internet, ít khi bị làm phiền do tivi, ít bị những triết lý quấy nhiễu tâm hồn và sống một cách thanh bình tới tẻ nhạt tại nơi này.
Nhưng sự vất vả cũng đã được hưởng thành tựu. Chúng tôi đã gặp được cái khiến chúng tôi phải lặn lội tới tận nơi này. Đó là một đoạn đường tre cong vòng một cách khôn cùng tự nhiên. Những thân tre mảnh mai đan vào nhau kéo dài hàng trăm mét tạo thành một chiếu nghỉ tự nhiên tuyệt mỹ. Nhìn từ xa, vòm tre như đôi mắt nhấp nhánh cười, hút sâu. Phía dưới, lá tre khô bay xào xạc như trong phim “Thập diện phục kích” của đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Ánh nắng mùa hè gắt gỏng len chen qua rặng tre, hắt vào mặt, vào xe chúng tôi tạo nên một cảnh tượng ngoạn mục giữa tiết trời oi ả. Chúng tôi thả xe nhảy ùa vào giữa đoạn đường tre, ngồi phệt trên thảm lá tre ngơi nghỉ.
Cuối ngày, chúng tôi dừng chân ở huyện Mường Lát với thân thể mệt buồn phiền. Sau bữa ăn no nê và tắm táp sạch sẽ sẽ, tứ người chúng tôi đi bộ ngắm trăng trên cầu treo Mường Lát. Hôm ấy trăng mười sáu thì phải, to và rạng rỡ hơn hẳn trăng rằm. Tôi dựa người vào thành cầu, để toàn bộ thân thể và tâm hồn mình ngập trong trăng. thân thể tôi như mất trọng lượng, chơi vơi giữa trăng và làn hơi nước mát dịu. đột nhiên dưng…có một luồng điện chớp qua tôi. Hình như có một bàn tay hơi chạm vào bàn tay mình…
Mười tháng sau chuyến đi, chúng tôi thành vợ thành chồng.
tự nhiên quả là người thầy vĩ đại. Người thầy dạy ta biết cách tự vấn chính mình. Trong suốt chuyến đi, không một lần tôi nhớ tới công việc, không một lần tôi nhớ tới sự phiền muộn cố hữu. Bất giác, tôi nếm được vị ngọt của rừng. Tôi nhìn thấy tôi. Một tâm hồn đơn sơ và hoang dại. Một loài người mưu cầu những hạnh phúc bình dị và giản đơn.
Chuyến đi đó sau này được nhóm chúng tôi đặt tên là Đường tre Suối Muống. Nhiều dân “phượt” trên mạng thấy ảnh đẹp quá cũng đi cung này, nhưng hình như chẳng có đôi nào yêu nhau, cũng chẳng có bức ảnh nào nhiều nắng đẹp nhường nhịn ấy.
Mười tháng sau chuyến đi, chúng tôi thành vợ thành chồng.
Mười chín tháng sau chuyến đi, chúng tôi thành bố, thành mẹ.
Giờ đây, những chuyến đi trôi ngược về phía tôi, lẩn sâu trong quá khứ. Thi thoảng trong giấc mơ, những dãy núi ngút ngàn xanh thẳm, những chiếc lưng còng đang gò mình địu ngô của người dân tộc, những con bò, con dê lững thững đi trên triền núi như những nhà hiền triết hiện lên trong giấc mơ của tôi. Chẳng biết tự bao giờ, tôi đã bị núi rừng “bỏ bùa mê mất rồi”. Chồng tôi có nhẽ cũng như vậy.
Còn quý khách. quý khách đã sẵn sàng đi rừng chưa?
Mitchit
Theo: https://khachsanthanhdong.com/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét