Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2020

36h sống trong không khí World Cup của cô gái Việt


“Nước Nga những ngày sống trong World Cup luôn rộn ràng tiếng cười nói của du khách từ khắp nơi đổ về”, san sớt của Mai, cô gái Vũng Tàu.



Sau chuyến bay dài 8 tiếng, tôi đã có mặt tại Moskva, trái tim của nước Nga. Quê hương của cây đàn Balalaika đang diễn ra giải bóng đá thú vị nhất hành tinh, World Cup 2018.


Thủ đô của Nga quá lớn để tôi có thể thong dong trên những con phố. 36h sống trong không khí World Cup ở Nga nhanh như cái chớp mắt nhưng để lại trong tôi nhiều kỷ niệm khó quên.




Trong hình dung về buổi sáng trước tiên ở Moskva, tôi thức dậy trong tiếng chuông nhà thờ ngân vang, kéo rèm ô cửa sổ để đón những tia nắng trước tiên. Đó sẽ là khởi đầu tuyệt đẹp trên xứ sở Bạch Dương.


Nhưng tôi đã nhầm. Ngày đầu ở Nga tôi thức dậy lúc 4h (khoảng 8h ở VN), đồng hồ sinh vật học vẫn chưa thích ứng kịp với múi giờ mới. Nước Nga đang trong những ngày đêm trắng, mặt trời lặn lúc nửa đêm và sáng dần từ khoảng 4 giờ.


Tôi mở tung cửa sổ, đón gió lạnh ùa vào. Mặt trời đã lên cao, nắng vàng khẽ len lỏi khắp dãy phố cổ, vài tia nắng nhỏ xuyên qua những tán cây xanh, óng ánh trên mặt đường vắng tênh. Buổi sáng Moskva bình yên hơn hình dung của tôi về một không khí cuồng nhiệt của ngày hội bóng đá.


Lúc này, ngoài trời đang khoảng 15 độ C, buổi trưa nhiệt độ ấm dần lên khoảng 25-28 độ C.




Tôi tranh thủ chụp vài tấm ảnh từ ô cửa sổ, rồi thay bộ đồ năng động để mở đầu tò mò trái tim nước Nga.


Sẽ chẳng có gì khác lạ với một bữa sáng tại nhà hàng ngoài việc đoàn khách Trung Quốc ngồi kín các dãy bàn ăn. Trong phút chốc tôi có cảm giác mình không phải ở Nga nhưng mà đang ở một khu phố Chinatown nào đó.


Mặc dù không có đội bóng thi đấu ở World Cup 2018 nhưng khách Trung Quốc tới Nga còn đông hơn cả người Anh và Australia. Truyền thông Nga ước tính có tới 100.000 khách Trung Quốc tới Nga theo chính sách miễn thị thực dịp World Cup.


Sau đó, đoàn khách Trung Quốc đã nhanh chóng rời đi, khách phương Tây xuất hiện. Thực đơn cho bữa sáng không quá khác lạ, tôi chọn vài lát bánh mì, sữa chua, salad tự trộn theo thị hiếu. Người Nga không nói tiếng Anh nhiều, chúng tôi chủ yếu giao tiếp bằng tiếng nói hình thể nhưng có cảm giác họ khá thân thiện, hay cười và khác lạ lịch sự.




Tôi hỏi lễ tân hotel: “Nước Nga khi không có đá bóng sẽ thế nào, du khách và người Nga làm gì khi không xem bóng đá?”. Chàng trẻ trai ưu tư vài phút rồi khuyên tôi nên tới Đồi Chim Sẻ, gần sân vận động Luzhniki và tự mình cảm nhận.


Tôi không chắc mọi tài xế ở đây đều như nhau hay chỉ mình tôi được trải qua cảm giác sợ hãi này. Ngay khi biết nơi tới, chưng tài nhấn ga và lao đi vun vút trên đường. Tôi sợ hãi, tay bám chặt thành ghế. Chiếc ôtô cũ chạy đều véc tơ vận tốc tức thời 80 km/h cả khi đường phố đông nghẹt. Có vẻ người đàn ông trước vô lăng chẳng xa lạ gì với nhịp liên lạc Moskva, mọi cú đạp phanh đều rất chuẩn mỗi khi gặp xe hay người đi bộ băng ngang đường.





Xe tấp vào lề, tài xế chỉ về phía đường hầm dành cho người đi bộ, đối diện tôi đã là sân vận động Luzhniki. Tôi phải đi bộ khá xa mới tới được cổng sân vận động. Dọc đường đi, tôi đơn giản bắt gặp hàng dài nhà vệ sinh lưu động, nhà lều in dòng chữ Fan ID Center dành cho du khách. Hôm tôi tới không có trận đấu nào diễn ra ở đây nhưng an toàn vẫn được sắp xếp khắp nơi.


Tôi không được vào trong sân nhưng mà chỉ có thể đi dạo bên ngoài. Trên đường đi, tôi gặp những đoàn khách tới đây để tham quan, nhiều người mặc áo đấu của đội tuyển quốc gia đang tranh thủ chụp hình trước sân vận động lớn nhất World Cup 2018.




Sau một vòng tham quan, tôi trở ra và bắt xe tới bờ sông Moskva.


Quy hoạch của Moskva thay đổi rõ rệt từ vùng ngoại thành vào tới trung tâm TP. Tôi yêu thích ngắm nhìn những ngôi nhà với ống khói nhỏ xinh chuyển dần sang các khu vi la, trung tâm thương nghiệp rồi tới những dãy phố đậm chất châu Âu đều tăm tắp.


Xe hơi ở Moskva thì đủ loại, từ những mẫu sang trọng mới nhất cho tới những chiếc cũ kỹ, gỉ sét đều nối đuôi nhau, lao đi vun vút trên đường phố.


Tôi như vỡ oà trước vẻ đẹp yên bình của dòng Moskva. Dưới sông là vài chiếc du thuyền nhỏ đang chở khách đi tham quan. Trên bờ là những đoạn đường nhỏ dành cho người đi bộ. Người dân và du khách thong dong dạo chơi dưới tán cây xanh rờn. Thi thoảng vài viên chức công sở trong bộ đồ vest lịch lãm lao vút qua trên chiếc xe điện tạo nên khuông cảnh cổ kính, yên bình nhưng vẫn phảng phất hơi thở của nhịp sống văn minh.




Băng qua những dãy phố tấp nập của Moskva, tôi tìm tới nhà hàng của người VN dưới chân một toà nhà cao tầng.


Vừa bước vào cửa và xuống vài bậc cầu thang tôi đã thấy ngay những anh chàng người Việt trong bộ đồng phục trắng tinh tươm đứng chào khách bằng nụ cười tươi tỉnh.


Theo chủ khu chợ, đồng đội người Việt ở Nga khá đông nên đồ ăn ở đây đều được chế biến theo khẩu vị quê nhà. Tôi gọi một phần gà luộc chấm muối tiêu, sườn non nướng, cá hồi kho tộ, rau cải luộc và một tô canh cá tầm sốt dẻo. Mãi sau này tôi mới biết, đây là bữa ăn thoải mái nhất ở Nga. Mọi hương vị đều rất thân thuộc, giá cả phải chăng, không khí ấm êm.





Tôi dành cả buổi chiều ở Quảng trường Đỏ. nơi tới trước tiên là điện Kremlin, đây là khu quần thể cung điện rộng lớn, được xung quanh do rất nhiều toà tháp cao, pháo đài cùng bức tường Kremlin lịch sử.


Phần cổ kính nhất của điện hoàng thất Kremlin là nơi làm việc của Tổng thống Nga, du khách có thể mua vé vào tham quan. 


Nằm trong quần thể điện Kremlin là quảng trường Sobornaya với những toà nhà lớn. Tháp chuông Ivan Velikii với hàng trăm quả chuông kích thước khác nhau. Nơi đây cũng lưu giữ quả “chuông Vua" nặng hơn 200 tấn, cao 6,14 m tấn, quả chuông chưa gióng lên một lần do bị nứt một mảng lớn do trận hoả thiến năm xưa.




Nhà thờ Dormition là nơi tới không nên bỏ qua. Đây là nơi chứng kiến các Sa hoàng Nga lên ngôi. Nơi này không cho du khách quay phim, chụp hình và nói lớn tiếng.


thời kì còn lại, tôi theo một đoàn khách châu Á đi thăm thú những điểm còn lại của Quảng trường Đỏ.




Rời quần thể điện Kremlin tôi đi ăn tối và sớm vận chuyển tới sân Spartak để theo dõi trận đấu giữa Brazil và Serbia.


Đường vào sân vận động rất đông và đang bị tắc đường nên tôi quyết định đi xe điện ngầm. Chuyến xe điện ngầm trước tiên tôi đi là loại tàu mới, chạy êm ru, có màn hình chiếu bóng đá. Trên bảng điện tử lộ trình cũng hiện tên các trạm bằng tiếng Nga và Anh để du khách dễ theo dõi.


Trong những ngày diễn ra World Cup, Fan ID không chỉ thay thế visa nhập cảnh nhưng mà còn được miễn phí vé đi tàu và các phương tiện công cộng nếu hôm đó có một trận bóng bất kỳ trong giải đấu.


Tuy nhiên, khách du lịch cũng phải lưu ý là không phải ga xe điện ngầm nào cũng đẹp, nguy nga tráng lệ. Chỉ một số trạm đẹp như chúng ta thường thấy trên tivi, còn lại là những trạm đã xây từ rất lâu, nhiều chuyến tàu cũng đã cũ, chạy khá sóc và ồn.




Bước xuống trạm tàu của sân vận động Spartak, tôi như vỡ oà với không khí reo hò của từng nhóm cổ động viên mặc đồng phục của Brazil, Serbia và cả những cổ động viên trung lập mang theo quốc kỳ, y phục truyền thống từ khắp nơi trên toàn cầu đổ về.


Dọc đường tới sân, tôi nhanh chóng hoà mình vào đoàn người reo hò. Đó là không khí tuyệt vời, huyên náo nhưng cũng rất dễ cuốn khách du lịch đi trong chớp mắt.


Để vào sân vận động, khách du lịch phải qua lớp hàng rào an toàn kiểm tra nghiêm nhặt với máy quét, chó nghiệp vụ. Túi xách, balo lớn không được mang vào khán đài nhưng mà phải gửi bên ngoài.


Bên trong sân vận động tràn ngập cổ động viên mặc y phục khác lạ, các nhóm nhạc trình diễn sôi động, các chàng trai, cô gái đi cà khêu. Đây là khu vực để du khách tự sướng lưu niệm, ăn uống nhẹ trước khi lên khán đài.


Theo quy định, cổ động viên phải phải vào sân trước 3 tiếng và có mặt trên khán đài trước khi trận đấu diễn ra một tiếng. Vì vậy mọi thứ trôi qua rất nhanh, khách du lịch không có quá nhiều thời kì để nghĩ về những thứ khác ngoài việc tìm đường vào sân vận động, ổn định chỗ ngồi và tận hưởng bầu không khí cuồng nhiệt nhưng mà các cổ động viên mang lại.








Trên vé ghi rất rõ các thông tin về chỗ ngồi, khách du lịch cần đi theo bảng hướng dẫn, vào đúng cửa, đúng cầu thang để tới được hàng ghế của mình.


Cảm giác lần đầu bước vào sân vận động của World Cup khiến một kẻ không biết gì về bóng đá như tôi cũng trở thành sung sướng và tự hào theo cách rất khác lạ. Quanh tôi, mọi người mở đầu gọi video về cho gia đình, đồng chí ở quê nhà.


Có mặt trong một trận đấu World Cup là trải nghiệm đáng nhớ trong cuộc đời. Tôi được tận mắt nhìn hàng an toàn mặc áo dạ quang đãng đứng nghiêm trang quay mặt về phía người theo dõi. Mọi người đùa rằng trong không khí như vậy chắc phải tìm được những người không hề thích bóng đá một tí nào mới có thể chuyên tâm làm việc được.




Tiếng la hét khích lệ rộn lên khi các cầu thủ bước ra chào sân. Dưới sân cỏ, trên khán đài mọi người đồng thanh hát quốc ca. Trọng tài thổi còi mở đầu trận đấu, cả khán đài cuốn theo guồng quay của trái bóng. Cổ động viên nhị đội thay phiên reo hò trước các tình huống ăn bàn hoặc khi đội tuyển của họ bị ép sân. Khi đối thủ làm bàn hụt họ càng la hét to hơn khích lệ đội của mình.


Nhiều người thậm chí đứng lên la mắng cầu thủ nếu anh ta bỏ qua một thời cơ làm bàn. Rồi cũng ngay sau đó, họ lại tiếp tục reo hò, khích lệ cho đội tuyển. Chưa bao giờ, tôi được sống trong bầu không khí bóng đá trung thực và sôi động như vậy.




Khi trái bóng tới gần khuông thành, khán đài như chia làm nhị, một nửa bật dậy reo hò khích lệ, còn nửa bên kia lại ngồi lặng lặng như đang nguyện cầu một điều kỳ diệu.


Một cầu thủ dưới sân vừa làm bàn, cả khán đài như vỡ tung trong tiếng reo hò. Đâu đó cũng có vài cổ động viên lặng người đi và không giấu được những giọt nước mắt khi đội nhà bị làm bàn.


Mọi cảm xúc vui buồn lộn lạo trên khán đài. Khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, cổ động viên đội thua cuộc lặng lẽ ra về. Những người ở phe thắng cuộc ôm chầm lấy nhau không phân biệt xa lạ, nam nữ, màu da, quốc tịch. Bóng đá thật sự là chất keo kỳ lạ, nó có thể liên kết trái tim hàng triệu người xa lạ nhưng mà không cần bất kỳ chất xúc tác nào.




Kết thúc trận đấu, dù đội nào thắng lợi thì đêm đó Moskva cũng có một đêm không ngủ. Không khí ăn mừng của đội thắng lợi trải dài từ khán đài, tới lối ra và bùng nổ ở khu vực trung tâm TP.


Để đảm bảo an toàn sau trận đấu, dọc các lối đi từ cửa sân vận động tới đường ra ra xe điện ngầm là những cảnh sát xếp hàng dài tít tắp. tự nguyện viên vẫn túc trực ở các ga xe điện ngầm để tương trợ du khách.


Hôm đó, đội tuyển Brazil thắng lợi, người Nga và du khách từ khắp nơi trên toàn cầu lại một lần nữa được hoà mình vào vũ điệu samba sôi động. Tôi định về lại hotel sau một ngày dài mỏi mệt nhưng lại bị cuốn vào đoàn người Brazil đang nhảy múa, ca hát lúc nào không hay.


3h sáng tôi mới bắt vội chuyến xe taxi để về tới hotel, kết thúc một ngày trọn vẹn trong thứ ánh sáng mờ ảo không rõ là ngày hay đêm trên xứ sở bạch dương.




Tôi uể oải thức dậy với những reo hò vẫn còn lù bù trong đầu. Sáng nay tôi sẽ ra ngoại thành TP và tìm hiểu về cuộc sống của những người nông dân ở đây.


Sáng thứ 7, đường phố vẫn đông nghẹt xe cộ. Chúng tôi mất hơn một tiếng mới ra khỏi trung tâm. Dọc đường đi là những rừng bạch dương xen lẫn rừng thông ngút ngàn cao vút. Cô gái Nga ngồi cạnh nói với tôi ở đây đẹp nhất là mùa thu khi những cánh rừng mở đầu thay lá.


khuông cảnh làng quê ở Nga không khác nhiều VN. Ở đây có những cánh đồng lúa mạch trải dài, vài chiếc xe tải chở thân lúa mạch được cuộn tròn chậm rãi rãi lăn bánh trên đường.





khách du lịch có thể hình dung, một gia đình nông dân đặc trưng ở Nga sẽ sống trong một ngôi nhà gỗ thấp với ống khói nhỏ trên nóc. Trước nhà sẽ có một khoảng sân nhỏ, trồng đủ thứ hoa theo thị hiếu của chủ. Dưới gốc táo là chiếc xích đu cũ khẽ đung đưa trong gió. Vài ngôi nhà sẽ có hàng rào được sơn phết rực rỡ với những hoạ tiết xinh xắn.  


Người đàn ông Nga với đôi mắt xanh rì đón chúng tôi bằng nụ cười hiền lành. Dưới hiên nhà, chú dọn ra một đĩa bánh ngọt, trên chiếc bàn gỗ tiếp khách nhỏ xinh chúng tôi thoải mái cười nói như đã quen rất lâu trước đó.


Tôi được dẫn đi tham quan một vòng căn nhà. Trong phòng ngủ nhỏ có một chiếc lò sưởi cho mùa đông, phòng bếp nhỏ xinh với những chiếc thìa, đũa bằng gỗ vẽ hoạ tiết và sơn màu nổi trội. Tầng hầm là nơi để đồ ăn dự trữ và những vật dụng không sử dụng tới của cả gia đình.




Sau bữa trưa tại một nhà hàng Nga, tôi bắt xe trở lại trung tâm TP. Buổi chiều tôi đi dạo trên phố cổ Arbat. Ở đây có những dãy nhà cổ đồng đều về kiến trúc. Một bên là những khu chợ bán đủ thứ tiến thưởng lưu niệm, bên kia đường là những quán cà phê trang trí với hoa rực rỡ.


Tôi dừng chân bên tiệm cà phê nhỏ, ngắm nhìn dòng người đang thong dong dạo bước dưới nắng hè. Thi thoảng khách du lịch sẽ bắt gặp những cô gái Nga xinh đẹp trong chiếc đầm dài, tay cầm chiếc túi nhỏ xinh, uyển chuyển bước đi trên đôi giày cao gót, bỏ lại phía sau vài gã trai ngoại quốc đang ngơ ngẩn ngắm nhìn.


Nếu có thời kì, khách du lịch nên ghé thăm Đồi Chim Sẻ, nơi được người Nga ví như tâm hồn, lá phổi xanh của Moskva. Từ đây khách du lịch có thể nhìn gần như toàn cảnh TP.


Gần đó là Trường Đại học Tổng hợp quốc gia Lomonosov (MGU), nơi đã huấn luyện rất nhiều cán bộ khoa học của VN.


Trong những ngày diễn ra World Cup, Đồi Chim Sẻ cũng có một Fanzone (FIFA Fan Fest). Nơi đây sẽ chiếu trực tiếp các trận đấu cùng các hoạt động giao lưu thể thao trong ngày.




Ảnh: Ngọc Ánh, Ngọc Mai







Theo: https://khachsanthanhdong.com/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét